Sign up

Ta vẫn là ta giữa cuộc đời
Vẫn làm thơ thẩn ...rất đơn côi

  • dinhphuson | 10 October, 2008 09:11



          Nửa năm... khoảng thời gian có đủ dài cho sự xa cách và nhớ nhung? Nó cũng không hiểu vì sao thời gian cứ lặng lẽ trôi qua trong sự dày vò của nó kể từ lần đầu tiên gặp em. Em thật gần mà cũng thật xa, mong manh như chiếc lá....em... là thế, lạc quan, vô tư và hồn nhiên chi lạ. Những điều đó đã day nghiến tâm hồn nó mỗi khi nhớ em

          Hội trại hôm đó, nếu không có em,có lẽ nó đã tự thu mình trong bao tâm sự buồn ngổn ngang và có lẽ đã lọt thỏm trong biển người xa lạ. Em đến thật tình cờ cùng với tính "xông xáo hòa đồng " như cả thế giới này đều là bạn em, dĩ nhiên có nó trong đó, đã làm thành con sóng đập tan mọi ưu tư trong lòng nó. Cái nhìn đầu tiên thấy em, nó như đứng sững, nó cảm thấy em hình như là của nó và chỉ dành cho riêng nó mà thôi, nó cảm thấy ghen tị với cái biển người lúc nào cũng vây quanh em nhưng.... Em ....là thế

          Cứ như 1 định mệnh, lúc nào nó và em cũng là 1 đội trong các trò chơi trên biển cũng như lúc sinh hoạt tập thể. Em nắm tay nó, ôm eo nó, sánh vai với nó bình thường như những người khác trong nhóm. Em chắc không bao giờ biết được rằng, nó gần như "ngã quị" với luồng điện cơ thể mỗi khi em chạm vào nó. Sau những khỏang thời gian sôi động tập thể trên biển, lúc nào cũng có những khoảng trời riêng "im lặng đến tê người", nó lại trở về với những thứ ngổn ngang của công việc, nó thu mình lại thẩn thờ nhìn xa xăm về đường chân trời mà đầu óc nó hòan toàn trống rỗng, mơ hồ đến lạ kì. Nó không ngờ em đã nhìn thấy nó từ trong vỏ ốc của dòng suy nghĩ, em nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nó, thủ thỉ điều gì đó không rõ nhưng đủ sức lôi nó ra từ trong mớ hỗn độn ấy. Em làm nó choàng tỉnh và nhận ra rằng em đang thật gần bên nó và của riêng nó thôi, bỏ lại sau lưng cái ồn ào bát nháo của biển người mênh mông ấy

          Đêm lửa trại gần tàn, ngọn lửa bập bùng ban đầu giờ chỉ còn âm ỉ cháy dưới đống tro tàn, nhưng cũng đủ làm ấm lòng không khí biển đêm. Từng nhóm người tụ họp vào kế hoạch riêng của mình. Nó cũng có, nhưng trước hết phải đi làm mát cơ thể sau cái nóng hừng hực của ánh lửa trại. Và cũng như là 1 định mệnh, em cũng có ý tưởng giống nó. Cả 2 lững thững xách đồ nghề về phía nhà tắm công cộng rất xa khu cắm trại. Không biết vô tình hay ý trời như thế, khi đến nơi em mới phát hiện quên mang theo sữa tắm. Bất giác em đề nghị "dùng chung" với nó, và dĩ nhiên làm sao có thể thực hiện được khi mỗi đứa một nơi. Cả 2 đành chọn giải pháp "tắm chung ". Nó bàng hoàng đến ngây dại, răm rắp làm theo mọi đề nghị của em bởi vì có nằm mơ nó cũng không hề nghĩ đến điều diễm phúc đó. Cơ thể em thật tuyệt, màn sữa mỏng của dầu tắm làm làn da em tươi tắn, bóng bẩy đến lạ thường. Em hoàn thiện về thân xác đến không ngờ, điều mà trước đây nó chỉ có thể cảm nhận trong tưởng tượng. Làn nước chảy đến từng ngóc ngách trên "sản phẩm tuyệt vời" của tạo hóa. Dòng nước mơn man, đùa giỡn trên những đường nét rõ ràng của 1 con người. Có ai rơi vào tình cảnh "bi hài kịch " như nó không? Nó gần như ngã quị trước cám dỗ của những đường cong. Nó muốn gạt phăng đi cái thế giới rộng lớn, chà đạp lên cái mỉa mai của cuộc đời để đổi lấy 1 vòng tay trọn vẹn, nó mơ hồ được biến thành dòng nước mặc sức tung hoành khám phá những vùng nhạy cảm nhất. Nó mong sao thời gian dừng lại để nghe tiếng thở của trái tim, để nghe từng ngón tay lên tiếng khi lả lướt qua những vùng cấm địa. Nó nhìn em say sưa đến lạ, cặp mắt đầy khát khao dục vọng. Cái không gian chật chội cùng với sự lầy lội do ứ nước của phòng tắm làm 2 đứa phì cười, đúng là nhiều khi "tắm" cũng phải coi ngày, nhưng không vì thế mà làm gián đoạn khúc phim về hình thể tuyệt vời. Nó có cảm nhận hình như em cũng có nhìn nó, 1 cái nhìn rất khác những cái nhìn trước đây. Em cũng có cảm nhận như nó...? Nó mong lắm và chờ đợi....

           Đêm đã khuya, mọi vật như dừng vận động để trả lại sự tĩnh lặng của màn đêm. Chẳng còn những ồn ào của những con người sôi động, chẳng còn những tiếng hát nỉ non của những bài tình ca. Còn chăng chỉ là không gian riêng với tiếng rỉ rả của lũ côn trùng nhỏ bé. Mọi thứ đều trở về với thực tại của nó hay đã mơ hồ chìm vào giấc ngủ sâu. Em và nó nằm cạnh bên nhau dưới túp lều của trại. Có lẽ em cũng đã chìm vào giấc ngủ say sau 1 ngày mệt nhoài. Nét mặt em ngủ sao bình thản và nhẹ nhàng như tính "hồn nhiên của em. Em có đang mơ không...?....mơ thấy "không gian chật chội" của cái phòng tắm..chẳng hạn....hay ít ra có mơ về... nó.... không? Nó nằm kế em nhưng không sao chợp mắt được vì nó đang tưởng tượng những hình ảnh tiếp theo trong cái " không gian nhỏ hẹp và lầy lội ấy".....Em trở mình...cắt đứt những hành động đầy bản năng sau cánh cửa phòng tắm. Hơi thở em vẫn đều đều, lâu lâu em lại khẽ mĩm cười...chắc em đang mơ. Nó ước gì mình hiện hữu trong giấc mơ của em. Từ làn da thịt đó, tỏa ra mùi thơm hừng hực nhựa sống trào dâng như đám mạ non xanh trên đồng , mùi hương của tuổi mới lớn...nó hít thật sâu và lim dim để cảm nhận sự nồng nàn thanh thoát từ em. Từ từ .....từ từ ...nó cũng chìm vào giấc ngủ cùng với làn hương quyến rũ đó

           Nó dường như cũng linh cảm rằng nó chỉ còn gần em đêm nay hay chính xác là trong hội trại này thôi. Vì khi em và nó trở về với cái thế giới sôi động thường ngày, em là em .....còn nó vẫn là...nó. Sẽ không còn những kỉ niệm với bước chân nó và em in dài trên bãi biển ; sẽ không còn những ánh mắt nhìn nhau trong cái "không gian sũng nước" ; và cũng sẽ không còn những cảm nhận làn hương thơm nồng từ làn da, từ hơi thở êm đều của em. Nó biết chỉ còn mỗi đêm nay,...để... nghe tiếng thở dài của biển cả, ...để.... nghe từng tiếng sinh linh nhỏ bé đang thấm ướt tâm hồn mình .... và ...để ...nó ...gần.. em

           Đêm qua mưa rơi...nó nhớ em quay quắt.....nỗi nhớ đến nao lòng. Sáng, nó gọi điện đến chỗ em làm, em nhấc máy nhưng hình như không nhận ra được giọng của nó. Nó mĩm cười với lòng rằng, sự linh cảm của nó là đúng, em đã về với cái thế giới bận rộn hàng ngày.. với những đối tác...với những khách hàng...với sự giao tiếp rộng rãi. Có thể nó cũng chỉ là 1 khách hàng nào đó của em nên.... Nó không trách em, không trách ai hết. Nó chỉ trách sao nó lại gặp em..? sao em và nó lại có nhiều kỉ niệm đến thế...mà toàn là những kỉ niệm khó nguôi ngoai.... những hồi ức cứ như vết dao cứa sâu vào tâm hồn nhạy cảm của nó....Nhưng nó chợt tự bằng lòng rằng em đã khơi dậy trong nó sự thổn thức của 1 trái tim tưởng như đã nguội lạnh sau nhiều biến cố của cuộc đời....cho nó tìm lại cảm xúc 1 thời bị lãng quên trong tiềm thức....và cho nó....có ....em

          Cảm ơn hội trại.....cảm ơn duyên số cuộc đời đã mang em đến với nó , người tình 1 đêm......

  • dinhphuson | 23 August, 2008 09:43


    Cuối cùng thì đã trải qua thời kì "căng thẳng" cho mùa hè "đầy tour tuyến". Nói chung cũng tạm ổn
    Vừa có thông báo cả công ty sẽ được đi xả stress sau 3 tháng hè "nổi điên". Ai cũng "mừng mừng tủi tủi" , hy vọng chứa chan......
    Thế rồi......
    Đùng..... cả đám rớt từ trên mây.... kì này đi chơi kết hợp với khảo sát khu vực Tây Nguyên luôn....đơn giản là vì công ty đang kế hoạch mở tour về hướng    " có cái nắng, có cái gió....có cái đó.....muốn cho ai thì cho"

    Thế là xong, nhiệt huyết gần như hạ xuống tận đểm "đóng băng". Thôi kệ sao cũng được, "ăn cơm chúa ...múa tối ngày" là điều đương nhiên. Luật là như thế , nhưng người tài ba là phải biết lách luật. Mình phải làm cuộc CM thay đổi "dòng chảy ban đầu". Mình phải lấy lại phong độ ăn chơi và bày trò ăn chơi chứ. Chứ kiểu " vừa chơi vừa học" mình chán lắm rồi, tận cổ rồi đó...Nhưng.....làm bằng cách nào.....phải nhờ 1 số quân sư tư vấn thôi

    Các vị sếp ơi ....nhớ nhé....chơi là chơi mà làm là làm nhé. Đừng áp dụng công thức        " Tự Đi + Khảo Sát = Tự...Sát "

  • dinhphuson | 05 July, 2008 15:39
              Công ty du lịch đang làm, nói chung mọi thứ đều ok từ khâu tổ chức cho đến hình thức . o có gì đáng để phàn nàn
            Nó chỉ đang bị bi kịch về vấn đề thời gian làm việc. Tính nó bay nhảy, tung tăng vào những dịp cuối tuần quen rồi và đám bạn nó cũng thế. Bây giờ thứ 7 phải làm việc cả ngày và còn viễn cảnh là sẽ làm như thế dài dài. Ngĩ đến đó thôi, nó đã rùng mình, lo sợ đến nỗi gần như dập tắt mọi háo hức ban đầu. Có thể đối với người khác là bình thường, nhưng đối với nó, làm việc cả ngày thứ 7 là điều gì đó ghê ghớm, mà có thể nó chưa có tâm lý vượt qua được vào lúc này. Bi kịch tiếp nối bi kịch. Bực bội nối tiếp bực bối. Tất cả như muốn nổ tung, Nó cũng thế, tâm lý nó lúc này cũng có gì hơi khác, dễ nổi điên bởi những chuyện không đâu
             Đã thế , cty nó từ trên xuống dưới đều là những " phụ nữ đức hạnh " đủ mọi lứa tuổi. Vì thế , tinh thần quản lý cái gia đình theo kiểu "mẫu hệ" đã và đang chiếm ưu thế, nếu không muốn nói là độc quyền. Quản lý mọi việc trong ngoài công ty đôi lúc làm nó nghẹt thở bởi những nội qui được soạn ra 1 cách chi ly đến từng chi tiết nhỏ. "Phụ nữ muôn đời vẫn cứ là phụ nữ". Những nội qui chi tiết đó đôi lúc làm nó muốn ngã quị, đôi lúc làm nó muốn nổi loạn và .......

            Làm sao bây giờ..? Nó sẽ thích nghi..? Hòa nhập và hòa tan vào lề luật của  "vương quốc nữ giới" hay nó sẽ lại vượt ngục.... để tìm lại khoảng trời tự do vẫy vùng của nó như ngày xưa... Nó cần có thời gian để coi lại mình và quyết định.......

    Nó đang sai hay đúng....? .....Chịu....
  • dinhphuson | 05 July, 2008 15:31
         chiều qua , lại có hẹn đi phỏng vấn và chiều qua lại mưa tầm tã trước giớ phỏng vấn
    Cũng hú hồn như lần phỏng vấn bên đây, cứ tưởng sẽ o kịp giờ . Cuối cùng , cũng xong

          Kết quả phỏng vấn kì này o được tốt lắm so với kì trước. Cũng đơn giản là công ty kì này thuộc dạng tập đoàn lớn nên có thể yêu cầu hơi cao. Không sao, dù có 1 % hy vọng thì mình cũng phải hy vọng. Nếu ok, thì có lẽ mình sẽ chuyển nữa đó, và hy vọng kì này sẽ " yên bề công tác " hơn

          Tất cả vẫn còn đang phía trước....hãy cứ chờ và hy vọng nhé. May mắn rồi sẽ mĩm cười? 

    Chắc vậy....
  • dinhphuson | 30 May, 2008 10:47
    Tour leader mới alo.....chuẩn bị hànnh trang mai đi nhé

    rồi...sao giống vụ án cũ quá vậy. Hỏi ra sao kêu trễ vậy? ảnh chí nói ....người ta yêu cầu HDV trẻ , chịu quậy chút.
    Mèn đec ơi.... tui mà còn trẻ hả trời? ....không sao nhưng còn được cái nhí nhảnh

    Ráng lên....đừng mưa nha ông trời. Hy vọng đi về có ảnh pót lên nữa
  • dinhphuson | 30 May, 2008 08:20
    chiều......chiều qua .....chậm chạp ....
    nó tranh thủ chạy về nhà để chuẩn bị cho kịp phỏng vấn
    bất chợt......,
    mưa .....rào...rào....lớn bà cố....lớn chưa từng có ...suýt nữa bể show
    cuối cùng thi cũng kịp tạnh vào phút chót.....nhanh....nhanh...nhanh

    buổi phỏng vấn trôi qua thật sôi nổi, các yêu cầu của 2 bên hầu như đều thỏa mãn, đáp ứng.....hú hồn.....mọi thứ đều ok chỉ còn đợi đến giờ G....

    nhưng,......

    chợt giật mình suy tính đắn đo...các chế độ bên cty mới đều làm nó hài lòng nhưng lại không đủ sức mạnh kéo nó ra sự phân vân về cty đang làm. Nó có vội vàng lắm không...? nó còn quá mới, cty nó đang làm cũng quá mới....nên có đủ kết luận về điều gì đó không  ?

    Nó sẽ có 1 tuần để suy nghĩ và quyết định....?

    có ai giúp nó không...?   không.....nó phải tự giúp nó thôi....già rồi mà
  • dinhphuson | 29 May, 2008 16:16
        
          chiều nay lại có hẹn đi phỏng vấn cty mới do bạn T giới thiệu. Chẳng biết làm sao? phân vân quá ....vì mặt bằng chung của ngành mình có lẻ đều same...same nhau.... có chăng chỉ là khác đôi chút về tiềm năng, môi trường
         cty đang làm nói chung cũng chẳng có gì phải nói lời say goodbye quá sớm như vậy? đâu cũng vậy mà , mặt này mặt khác. Chân ướt chân ráo và chưa có kinh nghiệm như nó liệu có thích hợp cho việc "nhảy cóc " không nhỉ...?
        Đúng là ....nan giải.....dù sao nó cũng phải thử .....biết đâu...
  • dinhphuson | 28 May, 2008 14:27
    "chiều đi ăn lẩu cá kèo " nha
    tin nhắn đơn giản .... biết nagy là của tên nào rồi. Chắc kiếp trước mẻ là nguyên con cá kèo ....nên kiếp này mẻ nhớ đồng loại
    Bước 1 : tập trung công viên 23/9..... nhí nhảnh chụp hình....hèn chi mặc chiếc áo nổi pà cố
    Bước 2 : đợi mọi người tập trung đầy đủ rồi lên đường , có khai vị trước : cafê  + kem ( tui rất là thù kem )
    Bước 3 : thưởng thức những tấm anh đã chụp ....bàn luận ....
    Chợt ....., 1 tiếng thét kinh hoàng....ban K muốn quăng máy luôn .....bạn Q hết hồn nhìn lại cái máy....cũng la thất thanh...... chủ nhân cái máy hết hồn....tưởng bị giật....ai dè....mấy con mẻ coi trúng " hình XXX " của chủ nhân

    Bước 4: sau khi thưởnng thức hình XXX, 2 bạn ói hết ráo.....lúc đó mới cảm thấy ...đói
    Bước 5 : oanh tạc quán lẩu cá kèo
    Bước 6 : đau đớn nhất .....tự nhiên bụng .....co vđề ....không ổn
    Bước 7 : nhanh chân về gấp để giải quyết hậu quả
    Bước 8 : tiếp tục giải quyết thêm mấy lần nũa ....đến lúc ngủ luôn

    Tổng kết : buổi chiều mất hết 100K còn bị xui hết mức : bị thấy hình XXXX, trúng thực.....

    Xui xẻo, đừng rủ tui đi ăn cá kèo nữa nha
  • dinhphuson | 26 May, 2008 08:59

    Nhóm xungkich1903 của nó đó

             Đó là kỉ niệm cắm trại cuối cùng của nó với tổ chức Đoàn của Saigontourist. 1 kỉ niệm khó quên và trản đầy tâm sự ngổn ngang của 1 Đoàn viên trước khi quyết định 1 điều trọng đại.."chia tay ".
            Đây có thể là 1 quyết định đau lòng bvì con người nó, tâm huyết của nó hầu như gửi vào tổ chức này rất nhiều. Nó làm vì đam mê, vì nó thích. Nhưng cũng chính nơi này lại đưa nó vào tình cảnh oan nghiệt
    " đi cũng dở...ở cũng chẳng xong"

             Thôi thì ...cũng xong. Nó đã chơi 1 trận oanh liệt, nó đã sinh hoạt hết khả năng, đam mê của nó trong lần hội trại ngày 19/03. Nó đã thực sự cháy bỏng & toả sáng lần cuối cùng như ngọn đèn treo trước tranh chấp của canh bạc "cơ cấu" trong tổ chức Đoàn nơi nó đã từng gắn bó suốt 8 năm trời
              Tất cả chỉ còn là kỉ niệm...nó chỉ mong rằng sự thay đổi này sẽ làm tổ chức Đoàn của nó tốt đẹp hơn lên. Và Nó cũng chỉ mong rằng những tổ chức quản lí " tổ chức Đoàn" xin đừng đem nơi sinh hoạt của những thanh niên lên bàn cân của 2 chữ " cơ cấu "

             " 10 năm phấn đấu không bằng 1 đêm cơ cấu " xin đừng lảng vảng vào tổ chức Đoàn của nó...để nơi đó thực sự là sân chơi dành cho những lớp trẻ có tâm huyết  muốn cống hiến cho cuộc đời này, cho XH này .......và .......để nơi này thực sự bình yên
  • dinhphuson | 22 May, 2008 14:04

    Anh....nhánh củi khô...lạc giữa đời
    Bên trời hiu quạnh, rét đơn côi
    Em  như ...đốm lửa ...chiều mưa ấy
    Đốt cháy thân anh...trọn kiếp người

    Em mãi là...em...đốm lửa yêu
    Cho người ấm áp lúc...xế chiều
    Cho đời đen bạc...tia hy vọng
    Cho anh cháy hết..... nỗi cô liêu
  • dinhphuson | 21 May, 2008 14:04

       
    .....Mưa.....mưa.....Sàigon lại vào mùa mưa

       
        Mùa mưa về...kéo theo những kỉ niệm xa xưa lùa về theo. Những kỉ ức vui. buồn , vụn dại của 1 thời sinh viên. Mùa mưa với tôi toàn là những kỉ niệm buồn và quay quắt.
        Ngày em đến và ngày em đi thật tình cờ và lạ lùng như những cơn mưa đầu mùa. Cái thời rụt rè , nhút nhát của 1 thằng sinh viên tò te đã lấy đi lòng can đảm của tôi....đến nỗi....tôi đã không dám nói "những gì cần nói" và làm những điều có thể " thay lời muốn nói " lúc bên nhau....        Còn em ...em cũng không đủ tự tin nói gì nữa khi đến nhà đưa thiệp hồng cho tôi, lúc về em chỉ nói..." nhớ đi nha..."...rồi lầm lũi bước đi....riêng tôi nhìn theo dáng người liêu xiêu dường như ngã quị với những kỉ niêm khó quên trong màn mưa


        Chia tay hôm ấy ....trời....cũng mưa nhiều lắm


    Hạt mưa giăng kín phố dài
    Se lòng ướt đẫm bờ vai em về
    Sợi buồn ....sợi nhớ lê thê
    Đan làm sao kín câu thề năm xưa
    "Phải chi hôm ấy ...đừng...mưa
    Phải chi hôm ấy....đừng đưa...nhau về "
  • dinhphuson | 21 May, 2008 09:55

    đây là SEAhorse resort , tiêu chuẩn 4 * , giá khoảng 76 usd/ r /nite ( garden view ).
    Đoàn thứ 2 đi tour của tui là ở tại đây
  • dinhphuson | 15 May, 2008 16:33
    chiều nay mới vừa chỉ cách cho 1 người bạn của mình tạo blogs trong đây
    cậu này chắc có nhiều điều để chia sẻ lắm đó , bvì cậu này có 1 bước đi trong cuộc đời rất ngoạn mục mà bạn đồng trang lứa khó mà thực hiện được
    Nói chung rất nhiều thăng trầm trong cuộc đời đó

    P/s : trước đây mình chưa biết làm gì trong blog hết, nhờ người ta chỉ dẫn từng cái,..... bây giờ có dịp chỉ lại người khác thấy....hãnh diện qua... nở lỗ mũi
  • dinhphuson | 13 May, 2008 15:36
    Hôm nay tôi cũng đã ba mươi
    Đâu lúc xuân xanh ..nét rạng ngời
    Trăng lên đỉnh núi chờ xuống dốc
    Buồm đà căng gió... sóng xa khơi

    Thảng thốt nhìn đời..tuổi ba mươi
    Già thì chưa hẳn...lại chẳng tươi
    Lửng lơ cái số vô duyên ấy
    Không biết rồi nên khóc hay cười
  • dinhphuson | 12 May, 2008 15:37
    vậy là tour thứ 2 cũng đã hoàn tất. Hú hồn, trời hăm he mưa quá nên cũng lo bể chương trình Cuối cùng trời cũng thương , chỉ lắc rắc vài hột cho vui nhà vui cửa , ( í quên , có một trận rất lớn nhưng lúc đó đoàn mình đang ăn tối trong Nhà hàng nên nothing... tour thứ 2 lại " không có hồi âm chi hết ", bà xã ơi , ông xã có khuôn rồi . hu.u.uu.u.u.u. bắt đền bà xã đó Kì này đi , khách không nói gì về chất lượng tour mà cứ khen là..... HDV đẹp trai.... dễ thương nữa chứ... hâ.a.a.a.a.a. Ngay cả bà chủ nhà trọ cũng khen nữa. Ối trời... phải chi cao thêm 20 cm nữa thì làm model cho rồi , đi làm HDV cực quá. hu.uu.u.u.u.u.
1 2 3  Sau»

Accessible and Valid XHTML 1.0 Strict and CSS. Powered by vnWeblogs.

Tôi là Ai?

dinhphuson

Độc thân , vui tính, hồn nhiên , nhí nhảnh nhưng không còn .......trẻ nữa

tìm kiếm

Menu

Lịch

« January 2012 »
Mo Tu We Th Fr Sa Su
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          

Hình ảnh Flickr gần đây

IMG_2371  IMG_2370  IMG_2369  IMG_2368  IMG_2367  IMG_2366  IMG_2356  IMG_2364  IMG_2363  IMG_2357 

bài gần đây...

Các góp ý gần đây

categories

Xuất bản tin

Trạng thái của blog

  • Tổng số bài viết: 30
    Tổng số góp ý: 34
    Tổng số trackbacks: 0
    Tổng số lượt xem bài: 3.118